Hoa bông trăng
Tháng tư hạ đổ nắng chói chang khi những con ve bắt đầu cất tiếng gọi hè thì lúc đó những bông trăng đầu tiên cũng sắp “bảy sắc cầu vồng” tô thêm cho vẻ đẹp lung linh của mùa hạ. Mỗi một chùm hoa có hàng vài chục bông hoa, mỗi một bông hoa có năm cánh, mỗi cánh có một màu hoặc một vài mầu sắc khác nhau. Hoa bông trăng cũng giống như hoa nhài, nhưng khác với hoa nhài màu đỏ, hao bông trăng màu đỏ có, màu hồng có, màu trắng có, màu tím cũng có …. rất nhiều màu sắc tạo nên một “dải ngân hà” lấp lánh dưới ánh nắng tháng tư rực rỡ. Có lẽ lũ trẻ chăn trâu chúng tôi là những người chơi hao bông trăng sành nhất. Hoa bông trăng thường mọc trên bờ sông, suối, nơi gần nước. Mọc thành bụi to vươn nhữnh bông hoa màu sắc rực rỡ ra ngoài mặt nước, mỗi chiều chăn trâu về qua đê, lũ trâu tha hồ ngâm mình trong dòng nước mát. Còn bọn trẻ chúng tôi thì thoả thê hái hoa bông trăng, đứa nào biết bơi thì bơi ra xa, dùng sào vít xuống những cành hoa to, hái được những bông hoa to và đẹp, lũ con trai chúng tôi thì thích những bông hoa to ở xa ngoài mặt nước, còn bọn con gái lại chọn những bông hoa vừa, cành có thể dùng sào vít vào từ trên bờ để hái. Sau đó khéo léo ngắt từng bông trên một chùm hoa, rồi kết lại thành chuỗi xen kẻ những bông hoa xanh, đỏ, tím, vàng…và những bông hoa đa màu sắc. Đứa nào khéo léo chọn và kết thì chuỗi hoa càng rực rỡ, càng đẹp, đó là những vòng cườm dùng để đeo vào cổ, vao tay, vào thắt lưng… lũ con trai chúng tôi vì ghen tị mà đã vô tình phá huỷ đi những chuỗi hoa đẹp mắt, chúng tôi đã vô tình làm hỏng mất những đồ trang sức diệu kỳ, những sáng tạo lí thú đó.Hoa bông trăng
Sau khi mỗi đứa có một chuỗi hoa trong tay theo đúng ý tưởng của mình cả bọn đuổi trâu vào làng. Cả bọn đang lao nhao thì cái Thuỷ la toáng lên - thằng Khuyên làm hỏng mất chuỗi hoa của tao - nước mắt nó chảy ròng ròng trên má. Thì ra vòng hoa nó cất công kết cả buổi chiều bị thằng Khuyên giật làm tung tóe khắp nơi, thấy con Thuỷ khóc thằng Giáp trêu “thằng khuyên mày lam con thuỷ khóc, thằng Duy nó đánh mày chết” làm Thuỷ ngượng đỏ cả mặt, sẵn mấy chùm hoa trong tay - này Thuỷ lấy nó đi, xin lỗi vì Duy không biết gì về nnghệ thuật nên không kết vòng hoa được, Thuỷ tự làm nhé - Thuỷ ấp úng - …nhưng…nhưng nó là…nó là…Duy cho Thuỷ thật chứ? - Tôi phì cười - thật - cảm ơn Duy nhé. Thuỷ đáp lời. “Tụi bay thấy chưa! - thằng Khuyên trêu chọc - Thằng Duy dỗ nó nín ngay ấy mà. Cả bọn nhao lên rồi đuổi trâu đi trước bỏ lại tôi và Thuỷ tụt lại phía sau. Về đến đầu làng Thuỷ đưa cho tôi một chùm hoa và bảo “Duy có thấy không? - tôi ngạc nhiên - ‘thấy gì cơ? - thuỷ nói tiếp - Duy thấy có lạ không, cũng một cành hoa mà mỗi bông lại có một màu khác nhau, trên mỗi bông mỗi cánh lại có một màu khác nhau, đây này Duy thử nhìn xem! - giật lấy chùm hoa trên tay Thuỷ tôi tỏ ra rất ngạc nhiên và khâm phục phát hiện của Thuỷ. Cầm chùm hoa trên tay tôi vừa đi vừa nghĩ vừa lẩm bẩm “tại sao lại thế nhỉ” cho đến khi Thuỷ gọi - Duy ơi về nhé! - cô nàng đã cột xong trâu và rửa tay sạch sẽ tôi ngẩng đầu giật mình - ừ về nhé!”. Về đế nhà tắm rửa sạch sẽ, ăn cơm xong tôi lôi chùm hoa ra và đến bên nội thuật lại toàn bộ câu chuyện lúc chiều cho nội tôi nghe, nghe xong nội bảo - Ừ, nội cũng nghe nội của nội kể lại sự tích về sự kỳ lạ của loài hoa này. Và nội tôi từ từ kể lại cho tôi nghe toàn bộ sự tích đó. Sự tích kể rằng: từ xưa ,từ thời rất xa xưa rồi, ở một bản mường nọ có một gia đình thuộc dòng dõi thần linh, sinh được hai cô con gái, cô chị tên Nàng Bân cô thứ tên là Nàng Nhị. Khác với Nàng Nhị nàng Bân là người con gái xinh đẹp, đa tài giỏi nghề thêu dệt. Nàng đem lòng yêu một chàng trai cày vốn là người ở của gia đình nàng, năm nàng 18 tuổi một tù trưởng người Hmông có ý đến hỏi muốn lấy nàng làm vợ. Vì yêu chàng trai cày nàng đã từ chối lời cầu hôn của vị Tù trưởng kia. Cha nàng tức giận đã đoạn tuyệt tình phụ tử và đuổi nàng ra khỏi nhà. Theo tuc lệ trước khi đi nàng phải chịu một trăm ba mươi roi của những người thân nhất trong gia đình. Cha nàng sai Nàng Nhị đi chín ngày chín đêm lên đến ngọn núi thứ chín mươi chín của buôn làng chặt một loại cây có tên là lèn-đen (một loại cây thân gỗ, to bằng chiếc but-bi ngày nay, có cây to hơn rất nhiều thậm chí to bằng cán dao, nhưng chủ yếu là toàn cây nhỏ vì sau mỗi mùa ra hoa nó sẽ chết. Loại cây này có rất nhiều nhánh nhỏ mọc dọc theo cây dày đặc tua tủa như gai). Đem vệt thành những chiếc roi lô nhô gai, mỗi một roi là hàng ngàn chiếc kim châm đâm vào da thịt nàng, máu me bê bêt khắp thân, nàng đã dùng chiếc khăn tay quý nhất của mình để lau máu và thẳng về hướng tây đi mãi, đi mãi về phía núi rừng tây nguyên trùng điệp.
Đến bên bờ suối, lúc bìm bịp đã kêu, bóng chiều đã ngã, sức đã kiệt, không thể đi tiếp được nữa, nàng nghỉ lại bên bờ suối, rửa mặt xong cảm thấy trong người hơi mệt và lạnh, đang thiêm thiếp thì có tiếng một vị thần xuất hiện trước mặt, giọng nói ôm ồm giõng dạc - hỡi nàng ta muốn cứu vớt một linh hồn nhỏ bé, ta muốn nàng về ở với ta, nàng hãy làm vợ ta ta sẽ yêu thương nàng hết mực - trong cơn tỉnh, cơn mê nàng nói - nhưng chàng ơi, cha mẹ ta, em gái ta nhất định họ sẽ đi tìm ta và khi đó họ sẽ không biết ta ở đâu - Nàng hãy để lại tín vật và nhất định họ sẽ biết nàng đã đi đâu. Vậy là Nàng Bân đã vắt chiếc khăn tay của mình lên cành cây bông trăng làm tín vật và đi theo vị thần kia
Mùa xuân đã qua đi, mùa hạ đã về, đã đến mùa hoa bông trăng nở mà không thấy người thân của Nàng Bân đến tìm, chiếc khăn tay đã hoá thân vào những bông trăng sặc sỡ. Mỗi chấm đỏ trên mỗi cánh hoa là máu của Nàng Bân. Màu hồng là màu của chiếc khăn tay, màu trắng là màu của sự minh bạch, là màu của người con gái trinh nguyên trong trắng, màu tím là màu của sự đợi chờ người thân đi tìm, đợi chờ tình yêu, lòng chung thuỷ, vì vậy mà hoa bông trăng có nhiều màu sắc vậy đấy cháu ạ.
Nghe đến đây tôi hơi rơm rớm nước mắt, để tránh nội tôi nhìn thấy tôi vờ đi lấy dầu rót thêm vào đèn, tôi hỏi: thế tại sao lại gọi loài hoa này là hoa bông trăng hả nội? - nhả miếng trầu nội tôi nhẹ nhàng đáp - bà cũng không biết nữa, từ lúc bà cũng còn chăn trâu như cháu bà đã nghe mọi người gọi nó với cái tên như vậy rồi. Tôi đang bối rối xem có gì để hỏi nội nữa không thì Mẹ - Duy ơi, đi học bài rồi đi ngủ, sáng mai dậy sớm còn đi học. Đứng phắt lên tôi cãi lại - mẹ không biết mai là thứ 7 à? thôi con không học bài nữa đâu mai con học, con đi ngủ đây - nội tôi xen vào - ừ ngủ đi cháu, cả ngày chăn trâu mệt rồi. Gối đầu lên hai bàn tay, tôi trằn trọc mãi không sao ngủ được chỉ mong trời mau chóng sáng để tôi kể ngay lại cho Thuỷ nghe tại sao hoa bông trăng lại có nhiều màu như vậy, tôi đã tưởng tượng ra khuân mặt tròn xoe, hai con mắt sáng lên, cái miệng há hốc, vẻ mặt đầy ngạc nhiên của Thuỷ khi nghe tôi kể về "sự tích hoa bông trăng". Tôi vô cùng hí hửng và thích thú nhưng thiếp đi lúc nào không biết.
Hết............







Gửi Email
